Tại em đến nên đời thêm dịu ngọt
Ru hồn ta trong giấc mộng trôi dài
Cái nắng vàng chợt rực rỡ chiều phai
Em đến cho ai nhiều mộng đẹp
Tại em đến, vần thơ thêm tươi nắng
Gió dịu hiền lay động dịu bờ vai
Con sóng hiền xô nhẹ bước chân ai
Trời xanh thẳm, mây dường như sâu lắng
Tại em đến nên rừng cây lay động
Sóng dạt dào như thôi
thúc hồn ai
Sáng, trưa, chiều sao cứ nhớ mắt nai
Vần thơ viết dường như thêm mơ mộng
Tại em đến nên đời thôi vô vọng
Biết nhớ, trông biết thơ thẩn cuối ngày
Em tôi ơi, em cứ đến tôi say
Niềm vui mới, hồn tôi dường ai lấy
VL
(Copy nhà MTL)

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaSang thăm bạn và đọc thơ hay. Chúc bạn buổi tối ấm áp và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến.
XóaHihi thơ anh VL com bên nhà MTL anh vác về đăng :)
Trả lờiXóaThôi mà! Viết không được thì phải mượn Cmt của MTL thôi mà.
XóaMTL ghé thăm chúc anh tối ngủ ngon mộng xinh nhe...hihihi
Trả lờiXóaKhó nói quá!
XóaTẠI EM ĐẾN
Trả lờiXóaTại em đến..ôi nghe mềm như nắng
Mà lóe loang trước ngực vạt hồi sinh
Môi thơm non như dòng suối hữu hình
Phủ trăm năm về viễn chinh thừa lại
Tại em đến cho máu tim loan chảy
Ngược chiều tình chất khắc khoải đầy men
Tóc kia xanh tươi rói dưới ánh đèn
Bàn tay lụa cũng úm im khoảng lặng
Tại em đến nên sao trời rực sáng
Đánh thức tôi quên chạng vạng lòng mình
Điếu thuốc cay tôi chẳng thấy đinh ninh
Ly rượu chát không khỏa tình đi ngược
Tại em đến nói hộ bao lời ước
Nên hồn tôi bỗng trụ trước TỬ YÊN
Máu nóng loang chạy khắp cả trung triền
Làm bật khóc nết thần tiên tù tội
Tại em đến làm thân tôi hơ hổi
Đúc lại mình bằng một mảng xương tan
Gom nhân gian tôi ẩn dưới mắt nàng
Bằng môi đỏ...vừa ướm sang...môi nhỏ...
Tại em đến, tôi hóa mình thành gió...!!!
B_H
...
Tự dưng nguồn mạch viết bị kích động dữ dội. Nên tràn lan quá tải. Mong bạn thông cảm cho.
Chúc bạn luôn vui và chắc tay viết nhé!
Tại em đến đất cằn lay thức
Trả lờiXóaGiấc ngủ mòn, đánh mất nào yên
Lay động rồi biết có bình yên
Thôi hay cứ đánh đòn giấc tối
Tại em đến suối nguồn lại chảy
Mưa xuân chi, đánh thức...tội mình
Trái tim cằn quên hết buồn vui
Cành khô héo đâm chồi chật vật
Đã quên rồi trời nắng hay mưa
Ghét con sóng, sóng lòng bối rối
Em đến đong đầy những tối
Để mình tôi ...thôi, nhớ đủ vừa
Thôi nghĩ nhiều, nhưng nhớ chẳng thưa
Đem đong đếm, chưa vừa lại bận
Em đến cho đời vay chút giận
Riêng hồn anh tan phiến băng buồn
Và bây giờ biết ngủ có bình yên
Hay lại cứ chiều nghiêng con mắt nhớ!?
HB làm VL thật vui. Cám ơn HB nhiều về bài thơ hoạ thật hay. VL viết không nổi nữa rồi nên đành mượn lại Cmt bên nhà HB nha.