(ảnh nguồn Internet)
Em đã biết với anh là dịu vợi
Mà sao quên, em vẫn thấy không đành
Với em, anh vẫn mãi là
trời xanh
Của hy vọng dù rằng em vẫn biết
Nếu một mai ru đời theo sóng biếc
Em vẫn là em anh thuở ngày nào
Cho dù rằng em để lại
phía sau
Anh vẫn vậy, ngủ yên nơi em mãi
Trời lập đông cho con tim xa ngái
Dẫu rằng đây màu tuyết chẳng vây quanh
Giấc mộng lành theo em mãi quẩn quanh
Đông cứ lạnh… em chẳng dừng quên lãng
…
VL
Ảnh ng ấy của anh đâu mà thấy cứ post ảnh của dân showbiz k vậy? hihi
Trả lờiXóaBiết trả lời sao đây nhỉ? Thôi nợ vậy.
Trả lờiXóaTuyết đã đổ len vào tim mà rét
Trả lờiXóaEm của anh cũng ôm nguyệt mà mơ
Vầng thơ tình gõ lên phím vu vơ
Mấy lần ấn định gửi đi...nhưng ngại
Ờ...thì ra bờ môi mình đã tái
Nên lời thương cũng vụn gãy giữa chừng
Mùa đông về ai cũng có tình chung
Riêng em đó vơ tuyết nhung làm bạn
Mây cũng loan về cuối trời để ấm
Cây trơ cành ai còn ngắm như Thu
Nợ gì nhau sau ca khúc viễn mù
Vọc vào tuyết vẽ hình thù...huyền thoại...
...
Qua thăm VL đọc bài thơ rất dễ thương. Chúc bạn nhiều niềm vui và sức khỏe nhé!
Lời tâm tình biết có ẩn trong thơ
Trả lờiXóaGửi, không gửi mà sao ai lại ngại
Hay là tại trời đan mây, tuyết lạnh
Rét nữa hồn lại sợ đắng vần thơ
Hay tại là, tại ...người cứ ngẩn ngơ
Câu có phải hay không chẳng tỏ?
Sợ có dấu hồng trần bao mơ mộng
E của người hoài vọng một mình ta
Ngoài trời kia tuyết trắng vẫn lan xa
Lạnh nhưng sao len riêng mình ấm lại
Thôi thì cứ mặc chẳng vơi ngần ngại
Ấn phím rồi tuyết lạnh hiểu cho ta
...
Hì, chịu HB rồi có gì cũng bị đọc rõ hết như in trên giấy vậy. Một năm mới thật binh an nha HB.
Mùa đông đến gieo neo trời buốt giá
Trả lờiXóaXa nhau rồi ngày tháng mải mê trôi
Mấy mùa đi, mấy mùa về lặng lẽ
Ai bên kia còn nhớ kẻ bên này
Người đã đi như chim trời bạt gió
Thiên đường nghiêng rơi vỡ một giấc mơ
Sáng thức dậy tìm mặt trời quá khứ
Đã xa xôi, xa khuất nẻo mây mờ…
Ai nghiêng đỗ một khung trời mơ mộng
XóaĐể lại đây màu tuyết lạnh ơ hờ
Mùa tiền mùa với bao nỗi bơ vơ
Chân lặng bước, tìm về nơi dĩ vãng
Đếm thời gian trôi lững lờ bãng lãng
Một mùa xuân tìm đâu, biết bao giờ?
Nhủ lòng thôi quên đừng để ngẩn ngơ
Dặn như thế nhưng sao tim vẫn nhớ!
...