Chiều xưa rét lạnh bên người
Chiều nay rét lạnh riêng người mà thôi
Chẳng gì cách mấy xa xôi
Mà sao ngại bước người ơi chẳng về
Mưa thu mấy thuở đi về
Gió từng cơn buốt nảo nề lòng ai
Sương mờ ướt lạnh đôi vai
Hàng tơ liễu rủ lặng dài bước chân
Chiều xưa ngại nỗi, buâng khuâng
Chiều nay lắm nỗi phân vân đợi người
Nhủ thầm người chẳng quên lời
Do mưa chưa hết chưa vơi nặng tình
Đợi người mưa trắng với mình
Đợi người mặn đắng ân tình vợi trông
Nhớ người người có biết không
Nhớ người quen lối... tìm mong người về
...
VL.
P/s: Để " trang trắng " đã lâu thật ngại! Thôi thì mượn bài thơ họa cùng MTV để có bài đăng vậy.

MTV :
Trả lờiXóaNgười đi khuất nẻo sơn khê
Người đi đi mãi, có về hay không
Thu nay lại sắp sang đông
Người đi có lẽ... là không thấy về
Lá rơi ngập cả lối về
Nên quên lối hẹn lời thề ngày xưa
Lá rơi quấn lấy cơn mưa
Để cho phố ướt, người lưa thưa người
Chiều xưa bóng nhớ giã dời
Chiều nay khuất nắng bóng rơi...đổ chiều
Tại xưa người hứa rất nhiều
Nên nay người lỡ... quên điều ...đã quên
Thôi thì nhắc để nhớ thêm
Giọt thương giọt nhớ, têm thêm làm gì
Người đi bước nữa...là đi
Người đi bước nữa.. chia ly.. là tràn
...
MTV cám ơn VL đã mang bài họa lên treo. Thật là vui.
XóaChủ nhật tươi vui nhé VL
VL phải cám ơn MTV mới đúng chứ vì đã cho VL mượn bài để đăng. Nhớ HN thật khi đọc bài thơ của MTV.
XóaTuần mới nhiều niềm vui nha MTV
"Chiều xưa rét lạnh bên người
Trả lờiXóaChiều nay rét lạnh riêng người mà thôi...."
nghe sao lạnh lạnh..
Xưa lạnh bên người vì "run" ,
XóaNay lạnh riêng mình lạnh hơn vì không có người chia lạnh MTL ạ.