( Ảnh : nguồn Internet )
Mười thương ơi chiều nay mưa
lại đến
Nhắc nhớ người, nhớ đến nỗi chao nghiêng
Se sắt lòng đánh mất cỏi bình yên
Mong mưa trắng kết bóng hình dáng ngọc
Bao nỗi nhớ chờ mùa đi lại tới
Dấu chân hài vẫn khuất biền biệt xa
Để riêng lòng nỗi nhớ mãi riêng ta
Tìm đâu để gặp lại người xưa ấy
Bài thơ cũ thêm đong đầy nỗi nhớ
Mà người đi biết có ẩn dấu tình
Để mưa giờ bổng hoá lung linh
Từng con chữ dậy hồn dâng biển sóng.
...
VL

Nhớ dáng ngọc dữ dội ha! :))
Trả lờiXóaỪ nhớ! Mà sao MTL biết hay vậy?
XóaTuệ thăm anh VL đọc thơ hay,Tuệ chúc vui vẻ VL nhé !
Trả lờiXóaRất vui khi em ghé thăm. Cuối tuần thật vui nha GT.
XóaDáng ngọc đâu còn trong nỗi nhớ mênh mang
Trả lờiXóaThời gian đã phai tàn đi sắc nhớ
Anh nhắc chi những chiều xưa vụn vỡ
Quá vãng chiều, lầm lỡ..,
đã nhạt phai
Anh nhắc chi dáng cũ với trang đài
Nay mờ dấu, đôi hài xưa đã bạc
Dáng ngọc xưa, nay lùi theo dĩ vãng
Nhắc làm chi, năm tháng đã nhạt phai
Lâu lắm mới thấy VL viết, nghe nồng nàn lắm ạ
Dáng ngọc ngày xưa sao khó để quên
XóaChiều mưa ấy đã hằn trong ký ức
Mong manh sương khói người không dứt
Ta tiển em đi nỗi ngại ngùng
Mưa vẫn mịt mùng tóc em bay
Mỗi bước đi là ngần chia cắt
Ta mất em lòng riêng hiu hắt
Biết thuở nào quên...ngăn cách nghìn trùng.
...
Vậy đó MTV ạ. Thương không dễ mà quên biết đến bao giờ?
Đã mấy mùa người ra đi biền biệt
Trả lờiXóaTa vẫn còn đau đáu với “mười thương”
Những chiều thu mưa tấu khúc vô thường
Ta đã biết ta mất người từ đó
Những chiều thu ta ngồi nhìn mưa đổ
Khúc mưa buồn day dứt thuở người đi
“Ta mong mưa kết bóng hình dáng ngọc”
Để lòng vơi nhung nhớ buổi phân kỳ
Có nhiều khi ta ôm lòng tự hỏi
Biết bao giờ ta quên được người yêu?
Từng kỷ niệm hằn in trong ký ức
Vỗ vào tim điệp khúc tương tư chiều…
Thơ anh hay quá à! Em đọc thấy nhiều cảm xúc quá nên có ngay ý tưởng để họa lại nè. Ngày vui nha anh.
Trời lập đông hàng cây có vẫn
Trả lờiXóaNghiêng mình đưa đón bước chân mơ
Làn sương mỏng quyện hồn với nhớ
Bước chân quen hỏi có ngập ngừng
Bao nhiêu lâu rồi mùa vẫn đợi
Lối xưa đi hỏi dấu có mòn?
Nghe miên man dường như ai đến
Lá rơi vai mới biết mơ thầm
...
Bài thơ em hoạ thật hay. Anh VL đọc mà thấy xúc động thật nhiều.
A làm thơ hay ghê hén. Mà sao lâu lâu mới có 1 bài vậy? Mà cũng lâu r sao a k viết văn nữa đi? Chắc giấu ngề hả? hihi
Trả lờiXóaMừng QT đã vượt qua bệnh hiểm nghèo. Có sụt cân tí cũng không sao đối với con gái đôi khi lại hay.
Trả lờiXóaMong em lúc nào cũng vui và yêu đời.
Còn viết đôi khi cũng khó. Nó phải có cái gì đó bên trong thôi thúc mới viết được QT ạ.