Khi anh đến, tình cờ như cái nắng
Ngập hồn em bao nhựa sống dậy mầm
Con đường quen trước lạnh với đơn côi
Giờ sao lạ lung linh màu nắng mới
Khi anh đến đường như thay áo
mới
Không gian kia dường nhuộm sóng mơ màng
Em chẳng còn đi lạc bước lang thang
Chiều thấy ấm con tim mình sao kể
Anh đến cho em yêu mùa sương giá
Màu xám mây sao cũng hóa mơ màng
Giọt sương trong dường như mang màu nắng
Lung linh mắt huyền em chợt thấy xôn xao
Anh đến chi cho tim
em bối rối
Để đến giờ, sáng lẫn đến chiều trông
Con gió chiều sót cái lạnh mùa đông
Nhưng em vẫn thấy lòng sao ấm lạ
…
VL

Sang thăm bạn và đọc thơ hay. Chúc bạn cuối tuần vui vẻ và đong đầy yêu thương bạn nhé. Thân mến
Trả lờiXóaCám ơn N.L thật nhiều. Cuối tuần thật vui nha N.L
XóaAnh đến làm chi để hững hờ
Trả lờiXóaLàn mây tóc rối... ngỡ như mơ
Bao nhiêu nguyện ước tan đâu hết
Chỉ có mình em .. cứ dại khờ
Anh đến làm chi mắt mộng mơ
Đôi bàn tay nắm chẳng bơ vơ
Cho tim lại hát, bài mong ước
Bỏ lại ngoài kia.. bộn bề.. thơ.
...
Hì hì, MTV họa theo VL cho bớt buồn chứ nhà MTV thơ buồn não, khiến VL chắc cũng nản luôn rồi ạ.
Anh đến làm em hoá ngẩn ngơ
XóaSớm nhớ, chiều trông với thẩn thờ
Vô tư đi mất, hay tư lự
Em chẳng là em đến chẳng ngờ
Nếu biết thế này em chẳng nhớ
Vui ngày xuân mộng với ngây thơ
Chiều em xuống phố đêm say giấc
Chẳng phải bơ vơ với đợi chờ
Trả lại em đây những dại khờ
Thôi ngày ươm mộng với vần thơ
Anh ơi đừng đến, anh đừng đến
Lại xót mình em bởi hửng hờ
...
VL họa rồi nhưng chưa đăng MTV ạ. Mà làm gì buồn thỉu, buồn thiu vậy?
Trả lờiXóaAnh đã đến cho hồn em bay bổng
Trả lờiXóaNhìn mảng trời mà mơ mộng xa xôi
Ước gì đây khi mây lững ngang trời
Mà nỗi nhớ cứ vợi vời năm tháng
Anh đã đến cho bình minh rực sáng
Bằng tia nhìn cũng ửng rạng mùa xuân
Mây bay qua lại đứng ngắm tần ngần
Gì thế ấy? Dưới trần gian...thỏa mộng...?
Anh đã đến khua núi rừng lồng lộng
Bằng lời thương vang bỏng cả hồi sinh
Xuân cựa mình rồi chợt thức rung rinh
Nghe hò hẹn đang trong ngần...tình tự...
...
Chạy theo VL cũng đuối luôn nè...nói gì đây?
Vì đó là em, anh hoá ngây
XóaDấu riêng hình bóng suốt đêm ngày
Đi đâu cũng nhớ đôi con mắt
Nhớ lúc gặp anh hoá thẹn thùng
Vì đó là em, anh biết say
Tháng ngày lặng lẽ nhớ tóc mây
Hửng hờ với nắng, hoa cùng gió
Quên bóng thời gian phủ bụi dày
Vì đó là em anh biết mơ
Mơ sao quen được dáng thơ gầy
Chiều mây xuống phố em bên ấy
Sánh bước cufng ai câu chuyện dày
Vì đó là em, quên tháng ngày
Một mình với bóng lặng thầm ngây
Giờ em hay trách anh không nhớ
Ừ anh chỉ nhớ mỗi mình ai.
....
Chịu không biết thật!
Khi anh đến, cuộc đời như bừng sáng
Trả lờiXóaNhư nắng vàng rực rở buổi thu phân
Như mặt trời xua giá rét mùa đông
Như tháng tư sắc xuân về ngõ vắng...
Có lẽ mỗi người đều có ý nghĩa với một ai đó, phải ko anh VL? Dạo này anh làm thơ tình hay quá, và ướt át quá, em đọc xong phải vắt óc mãi mới họa lại dc có mấy câu. Cả chị MTV, chị HB cũng sáng tác quá khỏe, em bị đuối vì chưa kịp nghĩ ra thơ họa lại thấy đăng bài mới.
TD ạ, VL đang ráng hết sức chạy theo MTV và HB mà vẫn đuối. Riêng câu hỏi đầu VL nghĩ chắc đúng với tất cả TD ạ.
Xóa