TRANG CHỦ

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

TIẾNG ĐÊM...



Đi mấy nẽo khuôn tình vẫn mở
Lạc giữa đời, bối rối nào hơn
Ta đi tìm, một giấc ngủ trơn
Nghe tâm thản, ru đời mật ngọt

Tìm trong nắng chút tình còn sót
Một lời thôi, nắng hoá dịu dàng
Khúc tình vay cũng hết xốn xang
Lòng lắng lại nghe chiều vương mãi

Đêm thôi ngóng, buông câu thơ lững
Đếm thời gian, khoá giấc mơ dài
Quên đi hết đời cơn sóng bận
Lắng tiếng đêm trầm lắng đọng mình
...
                               VL


6 nhận xét:

  1. Đêm nặng gánh trĩu lòng bao tiếc nối
    Một thời xa vời vợi những niềm đau
    Lắng lòng lại nghe òa vỡ trong nhau
    Ai đã khắc, mà sầu rơi lã chã.
    ..
    Đêm của VL dù buồn nhưng vẫn nhẹ nhàng nhỉ

    Trả lờiXóa
  2. Thả trôi đi đêm dài bao mộng mị
    Tiếc nuối hoài một thuở nào xa
    Người đi , bóng dáng đã đi qua
    Có tiếc, chỉ còn trong hoài niệm

    Mơ chi nữa bóng hình nhân ảnh
    Quên niềm vui, nỗi nhớ ôm ghì
    Người đi, đã phủi sạch còn chi
    Gom kỹ niệm trôi dài tuyệt vọng
    ...

    Trả lờiXóa
  3. Tiếng Đêm nghe lá rơi xào xạc
    Hồn anh theo nỗi nhớ.đi hoang...hjihi

    Trả lờiXóa
  4. "Tiếng Đêm nghe lá rơi xào xạc
    Hồn anh theo nỗi nhớ.đi hoang..."
    Nói chi một khúc dở dang
    Để cho ai phải lan man nhớ người
    ...

    Trả lờiXóa
  5. Đêm đã thở những lời tình tự nhất
    Xuống trần gian làm quà mật yêu thương
    Nhưng vẫn còn đầy dẫy những khuyết tường
    Đang và đã giết đỉnh hương ân ái

    Tôi đã qua mấy nẻo đường ngần ngại
    Nên tiếng đêm tôi luôn phả bên mình
    Cược cuộc đời bằng nghìn phút liêu linh
    Với men đắng với mắt trần ráo rỗng

    Âu cũng là má thắm đời bạc, mỏng
    Nên tiếng đêm cứ xuôi bóng mà loang
    Vắt tay mình phủ lên trán che nhan
    Vì ảo ảnh đã buông xuôi...trần tục...

    Tiếng đêm kia cứ cảm tôi mà giục...!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Tiếng đêm kia cứ cảm tôi mà giục"
      Mỗi đêm về hun hút nỗi đau
      Ký ức buồn theo gió lao xao
      Lồng ngực ép, tim mình chen thở

      Một nữa đời không dưng nhìn lại
      Đong, đếm nỗi đau chưa hết bi, hài
      Đêm từng đêm hình hài rưng rức
      Nghĩ phận mình sóng cứ mãi lênh đênh

      Đôi lúc muốn chôn sâu ký ức
      Dựng hình hài sống với tương lai
      Nhưng lại sợ dốc đời quá dựng
      Lỡ trượt dài con dốc thứ hai

      Thôi đành phải ôm mình cất vậy
      ...

      Xóa