Dấu nỗi nhớ không riêng mình em có
Mà trong anh dường như sóng tràn bờ
Thương một người sao quá lạ lùng thôi
Đi cũng nhớ làm gì thôi cũng nhớ
Anh rất nhớ những ngày đầu gặp gỡ
Chỉ vô tình cái liếc mắt em trao
Làm trong anh gió bổng nổi lao xao
Con tim bổng nao nao nhiều bối rối
Mình quen nhau sao thật nhiều điều lạ
Gặp lần đầu sao chỉ biết lặng im
Nói gì đây ngoài nỗi nhớ trong tim
Chiều rơi nắng, ngoài sân đùa gió nhẹ
Và như thế mình quen nhau từ ấy
Chốn đi về một góc quán thân quen
Hẹn hò nhau chỉ ánh mắt trao nhau
Tuy không nói nhưng bao điều đã nói
Theo năm tháng dần đong đầy nỗi nhớ
Nhớ gì đâu mà nhớ thật là nhiều
Những lúc xa ngồi nhớ biết bao nhiêu
Từng góc phố, từng con đường in dấu
Hãy cất nhớ vào bên trong em nhá
Chỉ riêng mình biết nỗi
nhớ thôi
Nhủ lòng mình dù có phải đôi nơi
Thì nỗi nhớ làm mình gần nhau mãi
...
VL ( hoạ với
TLNN )

Em ngồi nghĩ mãi cũng ko ra chữ nào để họa bài thơ này anh ạ. Thôi thì lần này em chỉ ghi lại mấy dòng này anh nhé: Thơ anh vẫn thế, êm đềm như ru. Như khúc hát vọng lại từ xa xăm trong một buổi chiều tàn. Một khúc hát êm đềm cứ vương lại trong tâm hồn viễn khách. Em vẫn thích đọc thơ anh, anh ạ!
Trả lờiXóaNhững gì đã qua, mỗi khi nhớ lại đều làm ta bồi hồi, xúc động TD ạ. Dù rằng đó có thể là niềm vui, nỗi buồn... Hoặc có thể là khoảng không trống rổng. Những cảm nhận và phát hiện của TD làm VL hơi bất ngờ. Đọc thấy vui và rất thích nhưng cũng hơi sờ sợ...hihi
Trả lờiXóaMột ngày mới thật nhiều niềm vui nha TD.
Sờ sợ gì anh? Em nói thật lòng mà :)
XóaVL chọc TD đó mà :)
XóaBữa nào đẹp trời e vác chiếu sang thọ giáo anh nghen. A có cần lễ quả j để e bái sư k? hihi
Trả lờiXóaTrời! Hết người hay sao mà QT lại muốn thọ giáo VL. VL viết nhiều khi đọc lại thấy làm sao ấy. Trang Blog mà em thích có nhiều anh, chị viết rất hay VL cũng đọc và học từ đó để viết bớt vụng đi.
XóaDấu nhớ làm chi cho khổ thêm
Trả lờiXóaNếu yêu thì cứ thả môi mềm
Trả vờ làm chi cho phải khóc
Âm thầm nuốt nghẹn, mãi từng đêm
Dạo này VL làm thơ lên tay quá ha...
Dấu nhớ làm chi để đêm đêm
Trả lờiXóaTương tư thao thức mãi bên thềm
Trăng lên cao mãi lưng chừng bóng
Mãi hỏi... làm sao? Thả môi mềm!
...
Thôi mà ! Khen quá làm hết dám viết nữa...