TRANG CHỦ

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

PHỐ XƯA...


Mưa qua rồi lặng yên con phố nhỏ
Lối đi về sao cứ nhớ mùa xanh
Mưa trên cành còn sót giọt long lanh
Thương biết mấy mùa đi nào trở lại

Con đường cũ lặng thầm em đếm bước
Nhủ lòng thôi sao chẳng khỏi chênh vênh
Khi xa rồi mới biết khó để quên
Em vẫn vậy... còn anh sao anh hở?

Hay anh chẳng có chút gì để nhớ?
Chỉ mình em một thuở chẳng phai mờ
Em vẫn thầm gọi khẻ mỗi đêm mơ
Tên anh ấy những khi em thấy nhớ

Em vẫn biết chỉ hoài là vô vọng
Nhưng dặn lòng tự nhủ để mà quên
Nhớ thật nhiều...ôi! cái nhớ không tên
Ngày đi mãi, còn riêng là kỷ niệm
                VL ( họa với TD )

8 nhận xét:

  1. Lối đi cũ một mình em cất bước
    Cơn mưa chiều sao lòng quá tái tê
    Chạnh lòng đau cố thoát khỏi cơn mê
    Em vẫn thế.. một ngày dài vô vọng...
    Sang thăm bạn VoLuong đọc thơ hay. Chúc bạn buổi tối ấm áp và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đã biết mãi hoài là vô vọng
      Nhủ lòng quên nhưng cứ không quên
      Những con đường riêng một cái tên
      Riêng nỗi nhớ...đường quen chỉ một.
      ...
      Buổi tối thật an bình nha N.L

      Xóa
  2. Nhớ thật nhiều ôi cái nhớ không tên. Tên NHỚ mà hihihi

    Trả lờiXóa
  3. Khi có bệnh anh Vô Lượng có nhịn đừng ăn ngọt sẽ bệnh tiểu đường anh nhé!....Phòng bệnh hơn trị bệnh.

    Trả lờiXóa
  4. VL nhớ. Cám ơn LD thật nhiều nha.

    Trả lờiXóa
  5. Anh đi rồi, em trở lại phố xưa
    Con đường cũ cây phong già lẻ bóng
    Mưa trắng chiều, từng bước chân trĩu nặng
    Ngàn nỗi buồn trút xuống giữa hư không

    Anh đi rồi, em lạc giữa bão giông
    Tháng mùa cũ dội về cơn lốc cuốn
    Từng kỷ niệm theo sóng đời cuồn cuộn
    Nát lòng em, tan giấc mộng thiên trường...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh đi rồi tình mãi vẫn còn vương
      Một dấu tích cũng làm em nhớ lại
      Nước mắt cay trãi đời em nếm mãi
      Mỗi chiều buông nhắc nhớ đi tìm

      Anh đi rồi để lại trái tim đau
      Bao mùa đi, mùa đến vô thường
      Màu lá xanh sao chẳng lạc mùa thương
      Em sống với ngày buồn lặng lẽ
      ...

      Xóa