( Ảnh : nguồn Internet )
Tôi trở về thành phố nơi có ít nhiều nỗi nhớ. Con đường dẫn vào bụi mịt mù bay. Nét thơ mộng đơn sơ ngày xưa dường như lạ lẩm. Một thoáng ngỡ ngàng, hụt hẫng nơi tôi. Cái cảm giác bồi hồi, xao xuyến như bị đánh mất khiến tôi dường như chẳng tin nơi chính mình.
Buổi tối, tìm về chốn cũ, cảm giác hụt hẫng dần rõ nét... mất mát làm tôi thấy buồn, tự nhủ thầm đây vẫn là nơi chốn thân quen của chính mình. Mặc cho sự cố gắng của riêng tôi. Nỗi buồn cứ lớn dần từng chút và tôi muốn thật nhanh, thật nhanh xoá hẳn trong ký ức những gì còn nhớ qua tâm tình người hát cất cao gửi trao cùng tiếng đàn réo rắt lan xa...
Ra về, nặng nề, u ám...tôi tự nhủ phải chi đừng trở lại để không phải nhốt kín nỗi xót xa đang choáng ngộp hồn.
Những ngày lang thang trên phố, quanh quẩn những con đường quen. Cố gắng níu giữ chút gì sót lại. Tôi như kẻ độc hành những mong tìm được một chút nắng ngày xưa...Nắng không còn dịu ngọt mơn man đưa tôi vào cơn mộng mị. Cái nắng dịu dàng, se lạnh, pha chút lãng đãng trời đông gắn cùng bao nhiêu kỷ niệm tôi yêu đã tan biến tự bao giờ. Hoài niệm, tiếc nuối tôi như kẻ mất hồn...bước đi trên con phố xưa dường như xa lạ.
Nắng có còn như xưa
Để tôi chẳng hoá thừa
Chốn quen dường như lạ
Buồn, sao mãi...đong đưa.
Có lẽ tôi phải quên thành phố này trong ký ức...

Có niềm "quên" cồn cào trong nỗi nhớ
Trả lờiXóaTháng năm qua trong tim luôn nhắc nhở
Kỉ niệm ơi ta sẽ sẽ lại tìm về
Thành phố quen giờ thành như xa lạ
Con đường xưa bụi gió cuốn mịt mờ
Xin cho tôi một thoáng của ngày xưa
...
Xin cho tôi một thoáng của ngày xưa
XóaCủa những chiều vàng lang thang trên phố
Ngắm lá vàng đón thu về mấy độ
Dáng xưa kia suối tóc thả buông dài
Xin cho tôi một sớm mai thức dậy
Được ngắm nhìn lá cỏ đong đưa
Mắt ai nhìn sao long lanh chan chứa
Để đêm về giấc ngủ mãi không quên
Xin cho tôi trở lại với ngày xưa
Tim bối rối, ngập ngừng khi muốn tỏ
Biết bao lần mắt nhìn như hỏi nhỏ
Rồi lại thôi dấu mãi khúc hẹn thề
...
Cơn gió chiều nay gợi nỗi niềm
Trả lờiXóaCho lòng ray rứt mãi nhớ thêm
Đêm sầu lẻ bóng mình đơn lẽ
Một bóng đơn côi lạc cuối thềm
Nỗi nhớ mong ai mãi héo gầy
Trời buồn đổ lệ tím hàng cây
Đong đưa chiếc lá vàng theo gió
Chợt thấy lòng mình sao lất lây
Thấp thoáng mưa buồn trong mắt ai
Giọt thuơng giọt ngắn lại trôi dài
Tâm tư luống nhớ ngày xưa mãi
Nay vẫn ôm hoài mộng tái lai.
Bài thơ hoạ VL rất thích. Cho VL.nợ lại nha. Tối thật an lành nha TT.
Trả lờiXóaLần đầu tiên anh trải lòng mình bằng một bài viết rất hay anh ạ. Có lẽ anh đã gây nhiều bất ngờ cho bạn blog khi trước giờ anh chỉ nhờ những vần thơ nói hộ lòng mình.
Trả lờiXóaĐiều này chứng tỏ anh còn nhiều “chiêu” chưa tung ra hết nhỉ? Người ta nói những người giỏi thường ít phô trương, thật là đúng với anh VL rồi. Bây giờ thi ai cũng biết anh có nghề rồi đấy nhé! Vậy anh đừng giấu nghề nữa nha. Em rất mong chờ đọc những bài viết mới của anh.
Entry hay lắm anh ạ, giàu hình ảnh, giàu cảm xúc. Mà sao tâm trang tác giả sao lại buồn đến thế? Chắc là:
Về đường xưa nhớ người
Nhớ kỷ niệm xa xôi
Lang thang con phố vắng
Lòng ta luống ngậm ngùi!
Con người thật lạ TD ạ. Có những nơi ta đến với tâm trạng hửng hờ. Nhưng khi đã rời đi có những con người, sự việc tình cờ gắn với ta khi đến thì nơi ấy hoá ra gần gủi, thân thương. Những kỷ niệm đẹp ấy theo ta mãi...
XóaRồi bất chợt ta quay lại, kỷ niệm xưasống lại làm ta bồi hồi xao xuyến nhưng cũng làm ta thất vọng vô cùng.
Những gì từng hằn sâu, lưu trong ký ức giờ không còn nữa Cố gắng tìm lại dấu xưa nhưng chỉ là những gì vô tri, không hồn. Khoảng trống vắng ấy làm ta tiếc nuối, thẩn thờ..:
Tiếc cho thời gian ta quay lại để rồi đánh mất tất cả. Phải chi đừng đến để kỷ niệm ấy còn mãi lưu giữ trong ta.
VL viết đoạn ngắn trong tâm trạng nặng nề, tiếc nuối... Nghĩ sao, viết vậy không phải là hay lắm đâu. TD khen làm VL thật ngại nhưng cũng vui thật nhiều.
Cám ơn TD đã chia sẻ cùng VL. Những ngày đàu tuần thật vui nha TD.
Đó a thấy chưa, e đã nói là a viết hay mà tới h mới chịu trổ tài. Anh phải viết nhiều nhiều nữa thì mới càng ngày càng hay hơn nữa. Lĩnh vực nào cũng phải rèn luyên ko ngừng. Vậy thì anh ráng viết thêm entry mới nữa đi. Thiếu gì để tài để viết. Vì dụ như viết về tuổi thơ, tuổi học trò, về 4 mùa, về mấy cô nàng xinh xinh của anh đó. hehe
Trả lờiXóaMùa này nóng bức chịu k nổi anh ơi! Chả muốn làm gì hết cứ uể oải mệt mỏi ngủ cũng k ngon mà ăn cũng ko nổi luôn. Ở chỗ anh có đỡ hơn k?
Đó a thấy chưa, e đã nói là a viết hay mà tới h mới chịu trổ tài. Anh phải viết nhiều nhiều nữa thì mới càng ngày càng hay hơn nữa. Lĩnh vực nào cũng phải rèn luyên ko ngừng. Vậy thì anh ráng viết thêm entry mới nữa đi. Thiếu gì để tài để viết. Vì dụ như viết về tuổi thơ, tuổi học trò, về 4 mùa, về mấy cô nàng xinh xinh của anh đó. hehe
Trả lờiXóaMùa này nóng bức chịu k nổi anh ơi! Chả muốn làm gì hết cứ uể oải mệt mỏi ngủ cũng k ngon mà ăn cũng ko nổi luôn. Ở chỗ anh có đỡ hơn k?
Thế QT trong những đề tài gợi ý cho anh VL, QT muốn anh VL viết về đề tài nào nhất? Nói thử xem anh VL đoán có đúng không.
Trả lờiXóaNơi anh sống, trời cũng nắng nhiều nhưng nhờ có biển nên cũng dễ chịu hơn em ạ.
Một thoáng buồn lặng lẽ nhìn chân bước
Trả lờiXóaÁnh hoàng hôn chiều sắc tím xuống dần
Chợt khơi lòng đau đáu chuyện tình riêng
Chiều cô quạnh thấy lòng mình thổn thức
Khung trời mộng lửng lơ cùng mây gió
Quyện vào tim nghe nỗi nhớ miên man
Dáng nghiêng nghiêng trên dốc nhỏ lang thang
Tình đã lỡ đâu mong về dĩ vãng
Sương giăng lối chợt quên đường chốn cũ
Bản du tình còn vương vấn ban chiều
Chuyện tình buồn chỉ riêng mình nỗi nhớ
Lạc vào hồn day dứt một niềm đau.